Sự chậm trễ của chính sách

Có thể thấy chính sách “cởi trói” giá trần vé máy bay nội địa mà mới đây Cục Hàng không VN đưa ra để thúc đẩy phát triển hàng không nội địa không có gì mới mẻ.

Chính sách này đã được ông Lương Hoài Nam, nguyên Tổng Giám đốc hãng hàng không Jetstar Pacific (JP), nêu lên từ giữa năm 2008 khi JP liên kết với Tập đoàn Qantas (Úc) để trở thành hãng hàng không giá rẻ đầu tiên của VN. Việc bỏ giá trần đối với đường bay có từ hai hãng trở lên khai thác cũng được Thông tư liên lịch 103 của Bộ Tài chính và Bộ Giao thông vận tải thông qua và có hiệu lực từ cuối năm 2008. Thế nhưng từ đó đến nay vẫn chưa thể áp dụng vì vướng… luật.

Có thể nói sự chậm trễ trong việc cởi bỏ giá trần (trong khi mức giá trần đưa ra có phần lạc hậu) đã phần nào ảnh hưởng đến hoạt động kinh doanh của các hãng hàng không. Trong khi phần lớn đầu vào của ngành hàng không là xăng dầu, tỉ giá… tăng vùn vụt thì mức giá trần không thay đổi tương xứng.

Điều này lý giải vì sao ngành hàng không tăng trưởng rất mạnh, lượng hành khách, hàng hóa nội địa đều tăng qua các năm nhưng các hãng đều báo lỗ nặng. Có hãng ra đời một thời gian ngắn rồi mất hút. Có hãng xin được giấy phép mấy năm trời không dám bay. Còn các hãng đang bay cũng chỉ hoạt động cầm chừng, thậm chí theo mùa vụ.

Trên bình diện nào đó, sự chậm trễ cởi bỏ giá trần còn khiến các hành khách bị thiệt vì sự yếu kém của các hãng hàng không. Việc khống chế giá trần sẽ khiến thị trường không có nhiều mức giá đắt rẻ để khách hàng lựa chọn. Nước ta với hơn 80 triệu dân được coi là thị trường tiềm năng nhưng doanh nghiệp kinh doanh hàng không ngày càng èo uột. Và khi “bầu trời” hàng không được mở toang thì hãng hàng không trong nước khó có thể cạnh tranh với hãng quốc tế mạnh về lực, về tiền.

Cho nên việc cởi bỏ giá trần là điều cần thiết trong lúc này để các hãng hàng không trong nước phát triển.

Chỉ có điều giá vé đề xuất như vừa qua quá… sốc cho người dân!

Khuất Hường (Theo Phapluattp.vn)

Gọi ngay