Hàng trăm chuyến bay bị hủy ở Mỹ vì bão tuyết

Hàng trăm máy bay đi và đến các sân bay ở Chicago của Mỹ hôm qua không thể thực hiện hành trình như dự kiến vì một cơn bão tuyết lớn, gây ảnh hưởng tới việc di chuyển bằng hàng không trên khắp nước này.

Tính đến 15h30 chiều qua theo giờ địa phương, tổng cộng hơn 700 chuyến bay bị hủy tại hai sân bay quốc tế là O’Hare và Midway ở thành phố Chicago, thuộc bang miền trung tây Illinois, AFP đưa tin. Cục Hàng không Chicago cho hay cả sân bay O’Hare và Midway đều ghi nhận việc hoãn và hủy hàng loạt các chuyến bay.

O’Hare là sân bay bận rộn thứ hai của nước Mỹ, chỉ xếp sau sân bay ở Hartsfield–Jackson Atlanta ở thủ phủ Atlanta của tiểu bang Gerogia. Sân bay O’Hare là ga chính của hai người khổng lồ hàng không Mỹ là United Airlines và American Airlines, trong khi Midway là ga nhà của hãng hàng không giá rẻ Southwest Airlines.

Thành phố Chicago và các vùng lân cận, nơi sinh sống của 10 triệu người, chịu một trận bão đổ về từ miền trung nước Mỹ, mang theo cả mưa tuyết và mưa đá. Toàn bộ đội xe gạt tuyết gồm 280 chiếc của thành phố đã được huy động, nhưng việc giữ cho những con đường không bị tuyết phủ là rất khó khăn.

Trước nguy cơ tuyết rơi dày và nhanh có thể dẫn tới những tai nạn, giới chức Chicago đã yêu cầu ngừng nhiều tuyến xe buýt huyết mạch trong thành phố. Cảnh sát và lính cứu hỏa đã giúp hàng chục tài xế có xe bị mất lái vì trong mưa tuyết. Tuy nhiên, chưa có trường hợp bị thương hay tử vong nào được ghi nhận.

Trong một cảnh báo về bão mùa đông khẩn cấp, Cơ quan Thời tiết Quốc gia Mỹ cho hay lượng tuyết rơi có thể dày từ 10 tới 15 cm tại vùng Chicago. Thậm chí, thống kê này thực tế còn có thể cao hơn.

Cơn bão tuyết được cho là sẽ rời Chicago trong đêm và hướng về khu vực ven bờ đông nước Mỹ. New York và Washington có thể là những nơi tiếp theo bị ảnh hưởng bởi cơn bão tuyết này.

Theo vnexpress

Xem Thêm

Tắc nghẽn giao thông hàng không

Hàng không dân dụng (HKDD) là ngành công nghiệp trẻ nhất, nhưng kể từ khi ra đời đã phát triển với tốc độ chóng mặt, nếu sau Thế chiến thứ hai, mỗi năm ngành hàng không toàn thế giới chỉ chuyên chở 10 triệu hành khách, thì đến năm 2010, có tới trên 2 tỉ lượt hành khách đi máy bay mỗi năm và theo dự báo sẽ tăng gấp đôi trong vòng 20 năm tới.

Nên nhớ là 70% số đó tập trung vào khoảng 50 sân bay nhộn nhịp nhất (ở Mỹ 70% số hành khách đi ở 31 sân bay lớn nhất). Hãy tưởng tượng, mỗi ngày cả nước Mỹ có 35.000 lần cất – hạ cánh, mỗi tháng xấp xỉ một triệu và mỗi năm là hơn 12 triệu lần cất – hạ cánh, chuyên chở hơn 800 triệu hành khách, thì vấn đề tắc nghẽn hàng không ở quốc gia này sẽ lớn thế nào?

Tốc độ đô thị hoá và hình thành các tụ điểm (hub) hàng không đã khiến một số sân bay lớn trở nên quá tải, theo thống kê năm 2010, trong top 30 sân bay bận rộn nhất, thì đứng đầu là sân bay Hartsfield-Jackson, Atlanta với 89,3 triệu lượt hành khách thông qua một năm; sân bay quốc tế Bắc Kinh là 73,9 triệu, sân bay O’Hare International của thành phố Chicago là 66,7 triệu, sân bay London Heathrow là 65,8.

Nếu tính tổng lượng hành khách thông qua 30 sân bay này, thì đó là con số 1,4 tỉ, tức là chiếm khoảng 65-70% tổng lượng vận chuyển hàng không một năm của toàn thế giới – có nghĩa là mỗi năm số khách thông qua 30 sân bay hàng đầu này xấp xỉ dân số của Trung Quốc, bằng 1/5 dân số thế giới. Nói con số thống kê như vậy để thấy nỗ lực rất lớn của ngành hàng không và chính quyền trong việc bảo đảm nhu cầu đi lại đường không ngày càng tăng cao, nhưng đồng thời cũng thấy tình trạng tắc nghẽn hàng không (TNHK) – Aviation

congestions – là bài toán rất lớn. Về khái niệm thì TNHK bao gồm cả tắc nghẽn tại các sân bay, nhà ga và các con đường nối thông nó với các đô thị xung quanh, đồng thời TNHK còn bao gồm tình trạng TN trên không, đặc biệt là các đường bay tiếp cận các sân bay lớn. Cùng với tốc độ phát triển của công nghệ HK, quá trình sản xuất máy bay thế hệ mới nhanh hơn tốc độ phát triển của cơ sở hạ tầng. Trong khi chiếc A-380 có thể chở đến hơn 600 hành khách đổ xuống một sân bay thì các nhà ga sân bay hầu như được xây dựng từ những năm 60-70 của thế kỷ trước, khi lưu lượng và loại máy bay khai thác nhỏ hơn rất nhiều, với các thiết bị phục vụ và quy trình phục vụ lạc hậu.

Để phát động cuộc chiến với tình trạng TNHK, Tổ chức HK thế giới cùng với nhà chức trách HK các quốc gia đã triển khai một loạt các chương trình dài và trung hạn cũng như các hành động cấp bách. Ngày 15.11.2007, vào dịp lễ tạ ơn và tiến tới lễ Phục sinh, tại buổi họp báo ở phòng Roosevelt – Nhà Trắng, Tổng Thống Mỹ George W.Bush đã phải trực tiếp tuyên bố về một loạt các biện pháp để chống lại tình trạng TNHK, trong đó bao gồm: Sắp xếp lại hoạt động của không quân quanh vùng trời các sân bay, hối thúc các hãng hàng không giảm các chuyến bay chậm giờ, giảm thời gian làm các thủ tục check-in và sử dụng nhiều hơn các công cụ công nghệ thông tin để phục vụ việc mua vé, check-in và nhận các thông báo về tình trạng chậm chuyến và ùn tắc tại các sân bay…

Việc giải quyết tình trạng TNHK đòi hỏi quyết tâm cao và hành động quyết liệt của tất cả các quốc gia, cũng như tất cả các hãng HK và nhà chức trách các sân bay. Trong đó có 3 mảng vấn đề lớn cần đồng bộ giải quyết: Thứ nhất, đó là cụm vấn đề về quy hoạch và xây dựng hạ tầng HK (tất nhiên hạ tầng ở đây được hiểu theo nghĩa rộng – tức là gồm cả hệ thống sân bay và các tụ điểm HK và các phương tiện GT liên quan); thứ hai, đó là cụm vấn đề liên quan đến quản lý điều hành ở các sân bay, trong đó vấn đề nâng cấp hệ thống thiết bị và quy trình phục vụ, đơn giản hoá tối đa các quy trình, thủ tục tại nhà ga, sân bay là trọng tâm; thứ ba, đó là các giải pháp nhằm đổi mới toàn bộ hệ chỉ huy điều hành trên không theo hướng công nghệ hiện đại để giải quyết vấn đề tắc nghẽn lưu thông trên không (air traffic congestions), đặc biệt là khu vực tiếp cận sân bay…

Đối với Việt Nam thì trong vòng 5-10 năm tới, theo dự báo số luợng khách thông qua sân bay Nội Bài và Tân Sơn Nhất là khoảng 20 -25 triệu lượt, do vậy hiện tượng TN chỉ là cục bộ, và ở một số giờ cao điểm, thời gian cao điểm (dịp tết). Nhưng do đầu tư vào hạ tầng và các cơ sở dịch vụ HK đòi hỏi thời gian và tiền của rất lớn, và nếu không có tầm nhìn xa thì sau này chúng ta sẽ phải gánh chịu các vấn đề bức xúc như đã xảy ra ở GT đường bộ hiện nay.

Với quan điểm như vậy, các nhà chức trách HK cần đưa ra tầm nhìn quốc gia và quốc tế cho ít nhất 30 – 50 năm. Như vậy, đứng về thời gian chúng ta phải có 3 loại kế hoạch: Dài, trung và ngắn hạn đối với cả 3 lĩnh vực đã phân tích ở trên. Trước hết, về đầu tư cho hạ tầng cần thay đổi quan điểm về đầu tư hệ thống sân bay, thay vì xây dựng tràn lan theo phong trào các sân bay riêng lẻ ở các địa phương không hiệu quả, phải có quy hoạch mới với các tụ điểm HK đa phương tiện – tức là thay vì quan niệm các sân bay chỉ là để máy bay lên xuống –nay phải đầu tư nó trở thành tụ điểm giao thông đa phương tiện – bao gồm cả đường không, đường bộ, đường thủy và các tuyến tàu cao tốc (chạy ngầm và nổi) kết nối, tạo nên mạng GT đa phương tiện, giải phóng và đem hành khách đi và đến khu vực sân bay nhanh nhất.

Mỗi tụ điểm HK đa phương tiện có thể bao gồm 2-4 sân bay quanh một thành phố lớn, với các trục GT mặt đất kết nối chúng với nhau, sao cho việc di chuyển giữa các sân bay này với nhau để nối chuyến và với trung tâm thành phố không vượt quá tối đa 1 giờ… Với quan điểm như vậy, rất cần bổ sung khái niệm tụ điểm HK đa phương tiện vào quy hoạch hệ thống sân bay của 2 thành phố lớn là Hà Nội và TP.Hồ Chí Minh. Ngoài sân bay Long Thành ở phía nam, đã được duyệt, cần quy hoạch thêm 1 sân bay trong bán kính 50-60km tốt nhất là về hướng đông của Hà Nội.

Thứ hai, nhanh chóng ứng dụng những thành tựu mới nhất của khoa học, công nghệ để nâng cao chất lượng dịch vụ, giảm thời gian các khâu thủ tục hành khách, hàng hoá, đồng thời tiếp tục đơn giản hoá hơn nữa các thủ tục check-in.

Thứ ba, ứng dụng công nghệ tương lai cho lĩnh vực quản lý – điều hành bay – lĩnh vực thường ít được quan tâm nhất – do hệ thống dẫn đường, chỉ huy ở nhiều sân bay đã đầu tư từ cuối thế kỷ 20, nhiều sân bay vẫn chủ yếu dựa vào các đài điểm.

Có thể có người cho là còn quá sớm để nêu vấn đề tắc nghẽn trong giao thông đường không ở VN, nhưng ngay ở Singapore dân số chỉ bằng 1/20 của chúng ta đã phải lo về vấn đề này từ hàng chục năm trước, khi sân bay Changi đã qua 3 giai đoạn mở rộng.

Nếu không muốn gặp phải những vấn đề về tắc nghẽn giao thông đường bộ như ở một số thành phố lớn hiện nay, chúng ta hãy đặt vấn đề TNHK lên bàn và cùng xây dựng những chương trình cho tương lai, với tầm nhìn của một đất nước công nghiệp hiện đại của 20 năm sau.

Theo Lao động

Xem Thêm

United Continental Holdings mở dịch vụ Wi-Fi cho hơn 200 máy bay vào năm sau

Hôm thứ Ba (22.3), Hãng hàng không lớn nhất thế giới United Continental Holdings, Inc (Mỹ) tuyên bố sẽ cung cấp dịch vụ Wi-Fi trên các chuyến bay dịch vụ của hơn 200 máy bay Boeing 737 và 757 trong năm tới.

Tập đoàn này cho biết công ty con thuộc sở hữu toàn phần Continental Airlines của United Continental Holdings, Inc  đã cho biết ý định cung cấp dịch vụ LiveTV và Wi-Fi.

Dịch vụ này hứa hẹn sẽ đảm bảo kết nối Internet cho Continental kể cả khi máy đạt đến độ cao 10.000 feet dựa vào nhà cung cấp mạng Aircell. Giá sử dụng của dịch vụ này sẽ là 4,95USD và sẽ tăng lên tùy thuộc vào chiều dài của chuyến bay.

Theo đó, dịch vụ này sẽ cho phép khách hàng truy cập vào đường truyền tốc độ cao, mở rộng khả năng kết nối rộng rãi hơn trên máy bay bao gồm cả trình duyệt các trang web với nội dung phong phú, gửi, nhận e-mail và tải tập tin.

Bên cạnh đó, kế hoạch cũng bao gồm nội dung cung cấp hơn 95 kênh chương trình truyền hình trực tiếp cho khách hàng bay trong nội địa Hoa Kỳ.

United Airlines, một công ty con của United Continental Holdings, Inc, cho biết hiện đang cung cấp dịch vụ Internet trên 14 máy bay.

Đầu tháng 10.2010, hai hãng hàng không hàng đầu của Mỹ là United Airlines và Continental Airlines đã thông báo hoàn tất việc sáp nhập để cho ra đời hãng hàng không lớn nhất thế giới với tên gọi United Continental Holdings, Inc. Nguyên nhân do trước đó, trong hai năm 2008 và 2009, cả hai công ty Continental và United đã lỗ gần 7 tỷ USD do ảnh hưởng của giá nhiên liệu tăng và suy thoái kinh tế. Cả hai đã tính tới chuyện hợp nhất với nhau để tăng khả năng tài chính và cạnh tranh.

Trong đó, Tổng công ty UAL (vốn sở hữu United Airlines) sở hữu khoảng 55% vốn cổ phần; cổ đông cũ Continental nắm giữ khoảng 45% vốn cổ phần của công ty mới, bao gồm cả chứng khoán có thể chuyển đổi thành tiền.

Trụ sở chính đặt tại Chicago, United Continental Holdings, Inc, cung cấp hơn 21.200 chuyến bay hàng ngày đến 1.172 sân bay ở 181 quốc gia trên thế giới, thông qua 28 hãng hàng không thành viên.

Theo Rianews

Xem Thêm
Gọi ngay